TIN TỨC - Ngày 21 tháng 5 năm 2018, 2h15'16" chiều

27 ý kiến, và ý kiến từ facebook

TIN TỨC MỚI

Thứ Hai, ngày 21 tháng 5 năm 2018, 2h15'16" chiều

Thành Phố Trong Sông (An-bom nhạc):
  - Biết "nhạc và lời", đã cụt hứng chưa? - Tôi vội hỏi, chủ yếu muốn nghĩ ngay qua chuyện khác.
  Nhìn tôi chăm chú, cười bằng mắt, cô khẽ lắc đầu... tôi chợt có một ý nghĩ nghiêm túc:
  - Này... Cái bài ấy, đại để anh lấy từ một bài của Hàn xẻng, nhái thêm một ít từ một cái bài tiếng Pháp. Vòng gam bốn cái lặp lại, có chỗ anh cũng thấy lời bị ép... căn bản cũng chẳng nghiêm túc lắm, mới cả anh lúc ấy... - tôi cười ngượng nghịu, cái này cô giỏi, - nhạc lý anh quanh quanh ba cái hợp âm đai-ơ-tô-ních, với mông lung một mớ xì-lô kiểu Trịnh Công Sơn... Em... vẫn định hát thật chứ?
  Cô không nói gì, lại đặt môi lên lưng mấy ngón tay của tôi, khẽ nhịp nhịp, mắt nhìn không đổi vào một chỗ nào đó xa hơn tôi.
  - Anh sẽ chỉnh lại một chút... cái bài ấy cho em, nhá? - Tôi đã nhìn thấy hai cái lúm nhỏ xíu, không phải lúm đồng tiền vẫn nghe nói, mà ở gần ngay hai bên khóe miệng rất là xinh tươi của cô lúc cười, trước khi tôi nói đến chữ "nhá".
  May!: cô không có nhiều hứng thú với giới tính của tôi, - quả thực cô đẹp và quyến rũ ghê gớm!..

 

 

 

 



BONUS

(xem chi tiết)


- tin tức ngày 22 tháng 5 năm 2018 thành phố trong sông minh ca hà nội đuôi chào mào tuổi hồng thơ ngây chim nhạn không còn một chuyện lá thu sinh nhật - gái học yếu luận tám nguyên tắc đẽo gái mạng - hôm nay - giá vàng giá xăng chứng khoán vn-index - tin mới tin nóng tin nhanh tin 24h tin tức 24h tin tức mới tin tức trong ngày tin tức online tin tức hôm nay tin tức ngày hôm nay báo mới - Google Dich Dich Tu Tieng Anh Dich Tu Dien Anh Viet Dich Tu Dong Tren Google Trang Dich Tu Dong Vietgle Dich Tu Dong Dich Tieng Anh Tu Dong Dictionary Viet Anh Tra Tu Dien Anh Viet Google Dich Anh Viet Kim Tu Dien Anh Viet Pho Viet Anh English Vietnamese Dictionary 7 Vien Ngoc Rong - trung quốc hoàng sa trường sa giàn khoan đảo nhân tạo
Gia đình nạn nhân đề nghị tòa tuyên bác sĩ Lương vô tội: TTO - Đại diện gia đình 8 bệnh nhân tử vong khi chạy thận tại Bệnh viện đa khoa tỉnh Hòa Bình đều bày tỏ sự cảm thông với riêng bị cáo Hoàng Công Lương và... (đọc tiếp)

Gia đình nạn nhân vụ chạy thận xin giảm nhẹ cho Hoàng Công Lương: Sáng nay, ngoài khoản tiền đề nghị được bồi thường, gia đình các nạn nhân đồng loạt xin giảm nhẹ hình phạt cho Hoàng Công Lương và 2 bị cáo còn... (đọc tiếp)

Nạn nhân thứ 9 vụ chạy thận ở Hòa Bình qua đời sau gần 9 tháng: Sáng nay (21/5), chị Phạm thị Chiến, người nhà nạn nhân Phạm Ngọc Trung - nạn nhân thứ 9 trong vụ thảm án y khoa Hòa Bình - cho biết bố chị (ông Trung... (đọc tiếp)

Thảm họa y tế nhìn từ một phiên tòa khó tin: Sự cố trên rõ ràng là một trong những thảm họa nghiêm trọng nhất của ngành y tế từ trước đến nay với 8 bệnh nhân đã tử vong. Nhưng cho đến khi phiên tòa... (đọc tiếp)

Tăng thuế quá nhanh, quá nhiều!: Chỉ trong vòng một năm, Bộ Tài chính đã dồn dập đề xuất tăng các loại thuế với lý do để phù hợp với thông lệ thế giới và tăng thu cho ngân sách nhà... (đọc tiếp)

Thêm và Tồn đều lươn lẹo cả!

0 ý kiến, và ý kiến từ facebook


GS Trần Ngọc Thêm không trung thực!

Chu Mộng Long
15-5-2018

“Ông Nguyễn Đức Tồn đạo văn đã rõ ràng” - GS. Trần Ngọc Thêm lên tiếng trong cơn bão dư luận về vụ đạo văn của ông Nguyễn Đức Tồn.

Nhiều người khen ông Thêm trung thực. Trong lúc quyết liệt với nạn đạo văn, tôi cũng muốn khen ông Thêm một câu, như thể dựa hơi vào tiếng nói của người có uy tín như ông. Tuy nhiên, lương tâm của một kẻ sĩ, tôi không thể làm như vậy.

Bởi ngay từ đầu, tôi từng ngạc nhiên khi nghe ông Tồn hùng hồn trên BBC với sự viện dẫn lời ông Thêm, lấy ông Thêm ra “làm chứng” về “cái tâm trong sáng” của mình để mạnh mẽ phản bác người ta đã vu cáo ông đạo văn!

Và cũng thật ngạc nhiên khi thấy ông Thêm lên tiếng trái ngược với điều ông Tồn nói. Tôi buộc phải tìm hiểu ông Thêm là người thế nào trong vụ này.

Thì ra từ năm 2006, ông Tồn đã từng bị cán bộ Viện Ngôn ngữ tố đạo văn khi ông ta gửi hồ sơ phong giáo sư. Khi ấy ông Thêm là Chủ tịch Hội đồng giáo sư ngành (Hội đồng ngành và liên ngành do HĐ CD Nhà nước chỉ định, thực chất cũng thuộc cấp nhà nước). Ông Thêm có thẩm tra và kết luận đúng như nội dung tố cáo. Nhưng ông Thêm lại kết luận: “Về tư tưởng và đạo đức, tác giả Nguyễn Đức Tồn hoàn toàn trong sáng và không có tà ý “đạo văn”. Đó là lý do năm sau nữa, ông Tồn tiếp tục theo đuổi hàm giáo sư và được phong chính thức. Nếu ông Thêm dứt khoát thì chắc chắn ông Tồn không thể leo cao chui sâu để tác oai tác quái trong suốt nhiệm kỳ Viện trưởng Viện Ngôn ngữ và Tổng biên tập Tạp chí Ngôn ngữ. Suốt nhiều năm, ông Thêm trở thành chỗ dựa để ông Tồn vững chắc trong sự nghiệp trù dập bất cứ ai lên tiếng nói tố ông Tồn đạo văn.

Bây giờ thì tôi không ngạc nhiên khi ông Tồn vẫn tiếp tục điệp khúc viện dẫn ông Thêm ra làm chứng để tố ngược người tố ông Tồn đạo văn là kẻ vu cáo. Và cũng không ngạc nhiên khi nghe ông Thêm lên tiếng tố ông Tồn như là một kẻ nhân cơ hội hùn gió bẻ măng!

Xin lỗi ông Thêm, tiếng nói của ông có thể hùn cùng cơn bão nhận chìm tên tuổi ông Tồn, nhưng tôi không thích cái lối nói tiền hậu bất nhất nguy hiểm đó. Nếu chiếu theo luật, ông phạm tội không tố giác người phạm tội trong thời điểm đối tượng phạm tội, dẫn đến hậu quả nghiêm trọng kéo dài!

____

Năm 2007, ông Thêm nói gì: Hồi âm bài báo: Một PGS “đạo văn” (TP). Ông Tồn dẫn ông Thêm làm bằng chứng ra sao: Giáo sư Nguyễn Đức Tồn: ‘Họ vu cáo tôi đạo văn’ (BBC). Bây giờ ông Thêm nói gì: GS Trần Ngọc Thêm: “Ông Nguyễn Đức Tồn đạo văn đã rõ ràng”

Cúng vào Hè 1/4 âm lịch

0 ý kiến, và ý kiến từ facebook


Thưa chư vị, 

Hôm nay, ngày mùng Một tháng Tư âm lịch, là ngày mà khắp các đền, phủ, miếu điện ở các làng quê làm lễ Vào hè. Cúng vào hè có mục đích là để cầu người khỏe, vật yên, không có bệnh dịch, mùa màng tươi tốt, thời tiết thuận hòa.

Lễ cúng thường tiến hành ở các miếu trong các xóm. Lễ vật dâng cúng thường đơn giản: Xôi, chuối, oản, bỏng ngô, bánh tẻ, hoa quả...đặc biệt là có nấu một nồi cháo to, đơm ra các bát bày ra cả một mâm hoặc kín chiếc chiếu.


Mấy năm nay, dân ta chuộng lễ bái, nên các tuần tiết, lễ lạt được phục hồi, trong đó có lễ vào hè, tổ chức vào ngày 1 tháng 4.

Trẻ con, vãi già ở nông thôn rất hào hứng với ngày lễ vào hè hằng năm. Trong ảnh là lễ cúng vào hè ở Đường Lâm cổ ấp (trích từ sách Làng cổ Đường Lâm).
_______________

Hoa quả mùa hè

Lòng thành bày ra ít hoa quả, trước là để tỏ tấm lòng thành, sau là để nhìn quả, nhớ lại tuổi thơ chân đất đầu trần ở quê nhà.
.
 
Quả Dủ Dẻ
Quả chay

Quả trứng cá

Quả duối

Quả trâm

Chùm phẩm

  Hoa thiên lý

Quả dủ dẻ

Trái chùm rượu

Hoa nghể

Quả thị

Quả dứa núi

Quả mù u

Trái bát

Quả cò ke

Quả sim


Ảnh: FB Nu Pugudi.
.

(Bài viết của tác giả Tễu)

Gs Ts Nguyễn Xuân Thắng, chủ tịch HĐ Lý luận TW đạo văn?

0 ý kiến, và ý kiến từ facebook

GS TS Nguyễn Xuân Thắng, Chủ tịch Hội đồng Lý luận trung ương,
Giám đốc Học viện Chính trị Quốc gia, đạo văn?
.

GS TS Nguyễn Xuân Thắng, Giám đốc Học viện Chính trị Quốc gia, đạo văn?

Bài không đề tên tác giả,
đăng trên Viet-studies
8-5-2018

Thử so sánh vài bài của GS TS Nguyễn Xuân Thắng (Chủ tịch Hội đồng lý luận trung ương, Giám đốc Học viện Chính trị Quốc gia Hồ Chí Minh) và vài bài của các tác giả khác đã viết trước.

I.So sánh “V.I Lê-nin với sự vận dụng, phát triển chủ nghĩa Mác trong điều kiện lịch sử cụ thể của nước Nga” (Nhân Dân 23-4-2018) của GS TS Nguyễn Xuân Thắng với “Chính sách kinh tế mới của V.I Lê-nin - một cơ sở quan trọng của đổi mới ở Việt Nam” (Tạp Chí Cộng Sản 21-4-2015) của PGS TS Nguyễn An Ninh.


1- Nguyễn Xuân Thắng
: Để huy động các nguồn lực cho những nhu cầu cấp thiết, các biện pháp mệnh lệnh hành chính thiên về việc sử dụng quyền lực nhà nước đã được ban bố và thực hiện. Mục đích là để trưng thu, tịch thu lương thực, thực phẩm và các tư liệu sản xuất nhằm phục vụ cho nhu cầu quốc phòng và dân sinh.

Nguyễn An Ninh: Để huy động các nguồn lực cho những nhu cầu cấp thiết, các biện pháp mệnh lệnh hành chính thiên về việc sử dụng quyền lực nhà nước để trưng thu lương thực, thực phẩm và các tư liệu sản xuất, kiểm soát việc sản xuất và phân phối sản phẩm nhằm phục vụ cho nhu cầu quốc phòng và dân sinh… đã được ban bố và thực hiện.

2-
Nguyễn Xuân Thắng: Nhiều nguồn lực cho nhu cầu quốc phòng và dân sinh cấp thiết đã được huy động, qua đó giúp củng cố và phát triển sức mạnh của chính quyền Xô-viết. Song mặt khác, nhiều hạn chế, bất cập cũng đã bộc lộ: phương pháp mệnh lệnh hành chính, ý chí chủ quan muốn xây dựng ngay CNXH đã không được thực tế chấp nhận.
Nguyễn An Ninh: Nhiều nguồn lực cho nhu cầu quốc phòng và dân sinh cấp thiết đã được huy động, qua đó giúp củng cố và phát triển sức mạnh của chính quyền Xô-viết. Tuy nhiên, sau một thời gian thực hiện, phương pháp mệnh lệnh hành chính đã bộc lộ bất cập trong hoàn cảnh cụ thể của nước Nga đương thời.

3- Nguyễn Xuân Thắng:
Tháng 3 năm 1921, Đại hội lần thứ X Đảng Cộng sản Nga, do V.I. Lê-nin lãnh đạo đã chuyển từ “Chính sách cộng sản thời chiến” sang “Chính sách kinh tế mới” viết tắt là NEP…

Ông này ngu dốt, hay lừa đảo?

0 ý kiến, và ý kiến từ facebook

Viện trưởng Viện KSND tối cao Lê Minh Trí

Ngu dốt hay lừa đảo?

Võ Xuân Sơn
6-5-2018

Trích trong bài “Viện KSND tối cao nói về vụ truy tố bác sỹ Hoàng Công Lương” đăng trên Báo Tiền Phong, lúc 21h09, ngày 04/05/2018:

Ngày 4/5, Viện trưởng Viện KSND tối cao Lê Minh Trí và Tổ đại biểu Quốc hội đơn vị 4 (TPHCM) đã tiếp xúc cử tri quận 11 trước kỳ họp thứ 5 Quốc hội khóa XIV.

Cử tri Trần Văn Tuấn (phường 3) nói: Vụ tai biến chạy thận tại bệnh viện Đa khoa Hòa Bình, các chuyên gia ngành y tế cũng cho rằng xử lý hình sự bác sỹ phụ trách chạy thận là không thấu tình đạt lý, vì sao vẫn truy tố bác sỹ Hoàng Công Lương, trong khi vụ VN Pharma sai phạm nghiêm trọng như vậy lại xử quá nhẹ?

Trả lời cử tri, Viện trưởng Viện KSND tối cao cho hay vụ chạy thận làm chết nhiều bệnh nhân ở Hòa Bình, bác sỹ Hoàng Công Lương đã gửi tâm thư kêu cứu và nêu lý do nước chạy thận là do công ty cung cấp chịu trách nhiệm. Bác sỹ chỉ có việc ký chứ không có điều kiện thẩm định chất lượng nước đạt hay không đạt, đến khi xảy ra sự cố thì lại bị xử lý liên đới trách nhiệm.

“Nhiều chuyên gia ngành y cũng rất tâm tư về chuyện này nhưng không truy tố thì không được vì bác sỹ nằm trong dây chuyền này, ổng không ký thì chuyện chết người không xảy ra”, ông Trí cho hay.

Hết trích.

Tôi không thể không đặt câu hỏi, ông Viện trưởng Viện KSND tối cao Lê Minh Trí này ngu xuẩn, dốt nát về lí luận, hay ông đang cố tình đánh tráo sự việc để lừa đảo cử tri?

BS Lương kí chỉ định cho chạy thận, dựa trên cơ sở hệ thống lọc thận đã được kiểm tra tốt, có biên bản bàn giao của Phòng vật tư của bệnh viện (nơi chịu trách nhiệm về vấn đề này), cho đơn nguyên thận nhân tạo, dựa trên các thông số máy và thông số về người bệnh, theo đúng qui định của Bộ Y tế. Đây là một y lệnh, áp dụng trong y khoa.

BS Lương không kí xác nhận hệ thống đã được sửa chữa hay bảo dưỡng tốt. Việc đó thuộc thẩm quyền và trách nhiệm của Phòng vật tư và bên bảo dưỡng làm. Trên thực tế, Phòng vật tư của bệnh viện và bên bảo dưỡng cũng đã làm việc này, và họ còn có biên bản bàn giao cho đơn nguyên thận nhân tạo, mà dựa trên biên bản đó, BS Lương cho chỉ định chạy thận.

Hai việc kí này khác nhau hoàn toàn về bản chất. Với câu nói “ổng không ký thì chuyện chết người không xảy ra” của ông Viện trưởng Viện KSND tối cao Lê Minh Trí cho thấy ông ấy quá ngu dốt, không phân biệt nổi việc kí nào là nguyên nhân gây ra cái chết cho người bệnh. Hoặc ông ta cố ý mập mờ chuyện kí, để lừa đảo cử tri.

Mất bản đồ Thủ Thiêm: Quan địa phương to hơn Thủ tướng?

0 ý kiến, và ý kiến từ facebook

Trần Hồng Phong

Mấy ngày qua, báo chí và dư luận cả nước rầm rộ đưa tin về một vụ việc kỳ quái lạ thường chưa từng có trong lịch sử quản lý Nhà nước. Đó là việc UBND TP. HCM loan báo đã làm thất lạc Bản đồ quy hoạch Khu đô thị mới Thủ Thiêm (Quận 2) tỷ lệ 1/5.000 năm 1996, đến nay sau hàng chục năm vẫn... chưa tìm thấy! Điều đáng nói Bản đồ này là do Thủ tướng Chính phủ phê duyệt theo Quyết định 367/TTg ngày 4/6/1996, có giá trị quan trọng, là cơ sở để xây dựng và phát triển theo quy hoạch Khu đô thị mới Thủ Thiêm, xác định các vấn đề về quyền lợi của người dân trong khu vực bị giải toả phục vụ Dự án. Tuy nhiên, lại xuất hiện thông tin cho thấy "tấm bản đồ thất lạc"đã được thay thế bằng một bản đồ khác do UBND TP. HCM ký năm 2005. Hay nói khác đi, vụ việc có dấu hiệu cho thấy quan địa phương "to hơn" Thủ Tướng!

<< Bìa sách "Tấm bản đồ thất lạc" của tác giả Đặng Thanh phần nào cho thấy vai trò, ý nghĩa quan trọng của tấm bản đồ (ảnh minh hoạ)

Được biết Dự án khu đô thị mới Thủ Thiêm được Thủ tướng Chính phủ phê duyệt chính thức theo Quyết định 367/TTg ngày 4/6/1996 với các nội dung chính: quy mô lập diện tích quy hoạch là 930 ha, trong đó khu đô thị mới 770 ha và quy mô tái định cư là 160 ha. Kèm theo và không tách rời Quyết định là Bản đồ quy hoạch tỷ lệ 1/5.000. Thời điểm này, Thủ Thiêm vẫn thuộc H.Thủ Đức, chưa thuộc Q.2 như hiện nay.

Theo báo Thanh Niên:

Từ năm 2009, người dân thuộc các phường An Khánh, Bình An và Bình Khánh thuộc Q.2, TP.HCM bắt đầu khiếu nại về việc đất của họ nằm ngoài ranh giới Dự án khu đô thị mới Thủ Thiêm, được quy hoạch theo Quyết định 367 của Thủ tướng Chính phủ, nhưng vẫn bị thu hồi từ giai đoạn 2002 và 2005. Người dân liên tục yêu cầu chính quyền Q.2 và sau đó là UBND TP.HCM đưa ra các căn cứ pháp lý trong việc thu hồi đất phục vụ Dự án khu đô thị mới Thủ Thiêm.

Do phía Nhà nước không được đáp ứng về thông tin một cách minh bạch, đầy đủ nên từ năm 2014, từ việc khiếu nại, một số hộ dân đã chuyển sang tố cáo, cho rằng chính quyền địa phương cấu kết nhau nhằm thâu tóm, chiếm đoạt đất đai. Nhiều hộ dân đã khiếu kiện vượt cấp lên các cơ quan T.Ư, Thanh tra Chính phủ; sau đó Thủ tướng Chính phủ nhiều lần chỉ đạo UBND TP.HCM phối hợp với nhiều bộ, ngành T.Ư giải quyết nhưng đến nay vẫn chưa dứt điểm.

Việc người dân khiếu nại, tố cáo phức tạp kéo dài là do chính quyền cơ sở chưa đáp ứng được các yêu cầu về thông tin pháp lý trong thu hồi đất đối với người dân. Cụ thể, người dân yêu cầu các cơ quan chức năng TP.HCM đưa ra bản đồ quy hoạch tỷ lệ 1/5.000 Dự án khu đô thị mới Thủ Thiêm theo Quyết định 367 của Thủ tướng Chính phủ, vì đây là cơ sở pháp lý để chính quyền các cấp thực hiện nhiệm vụ quản lý và sử dụng đất đai, quản lý đô thị tại địa phương, cũng như xác định ranh giới nằm hay không nằm trong quy hoạch. Tuy nhiên, UBND TP.HCM đã không đưa ra được bản quy hoạch gốc này mà dẫn chiếu từ nhiều quy định khác. 

Hãy Yêu Chầm Chậm (Despacito - Tiếng Việt)

0 ý kiến, và ý kiến từ facebook


DESPACITO
Nhạc Pu-ét-tô Ri-cô
Lời Việt: Minh Ca

Em... em biết tôi đang ngắm nhìn dáng em;
Tôi thật muốn khiêu vũ cùng em hôm nay.
Tôi... thấy đôi mắt long lanh đang chào đón tôi,
Hãy cho tôi nhận ra đường đến bên em.

Em... là nam châm tôi như sắt tây,
Lại gần em, hình dung quá nhiều,
Nghĩ thôi, mà tim đập quá nhanh!

Tôi... thích em nhiều hơn mức thông thường,
Mọi giác quan tự nhiên sống động,
Nhưng vội vàng thì sẽ mất hay.

Refrain:
Hãy yêu chầm chậm...
Hơi thở tôi bên má em,
Thì thầm em nghe thật gần,
Không bên nhau em cũng không quên.

Hãy yêu chầm chậm...
Thay áo em bằng những chiếc hôn,
Tòa thiên nhiên tôi viết lên tường,
Và em như bài tập làm văn.

Tóc nhẹ rơi, ôi nhịp điệu trong thân hình,
Miên man dưới da em,
Tôi nghe dưới đôi môi.

Khắp mọi nơi, không chừa ra chỗ nào,
Nghe tiếng em chơi vơi,
Tôi quên mất tên em.

[Video có nhạc sau khoảng 21 giây]


Rap:
Nếu tôi muốn một cái hôn, em hãy đến và cho tôi.
Tôi biết em đang nghĩ đến nó,
Tôi đã thử cố một chút.
Mẹ ơi, cái hôn ấy đang cho và cho...
Em biết rằng cùng với tôi trái tim em làm cho em "bom", "bom",..
Em biết nó đang tìm "bom", "bom" của tôi.
Hãy nếm thử miệng tôi để thấy nó biết em như thế nào.
Tôi muốn, tôi muốn, tôi muốn thấy tình yêu bao nhiêu thì vừa với em;
Tôi không trong sự vội vàng, tôi muốn làm một cuộc du ngoạn...
Hãy bắt đầu chầm chậm, và rồi phóng túng...

Chậm rãi, từ từ, êm êm, nhẹ nhẹ,
Yêu nhau không vội, từng chút không nhiều.
Khi em hôn như vậy, bằng đôi môi điệu nghệ,
Đấy là một âm mưu tao nhã tuyệt vời.

Chậm rãi, từ từ, êm êm, nhẹ nhẹ,
Yêu nhau không vội, từng chút không nhiều.
Khi dung nhan như vậy, thành trò chơi điên đầu,
Có khó bao nhiêu tôi cũng sẽ chơi.

Refrain: ...

Tóc nhẹ rơi, ôi nhịp điệu trong thân hình,
Miên man dưới da em,
Tôi nghe dưới đôi môi.

Khắp mọi nơi, không trừ ra chỗ nào,
Nghe tiếng em chơi vơi,
Tôi quên mất tên em.

Refrain (Mixed):
Hãy yêu chầm chậm...
Trên bãi tắm Pu-e-tô Ri-cô,
Để sóng hét lên "Ôi Trời!"
Và tôi luôn còn đó bên em.
...

Tuổi Hồng Thơ Ngây

0 ý kiến, và ý kiến từ facebook

TUỔI HỒNG THƠ NGÂY
Nhạc Hàn Quốc
Lời Việt: Minh Ca (sửa từ một phiên bản cũ)


Tuổi hồng thơ ngây, dưới mái trường.
Tuổi thơ, đã đi qua rồi.
Còn lại trong tôi một nỗi buồn,
Nhớ không quên một hình bóng ai.

Ngày nào năm xưa, hai đứa chung trường,
Hái những bông hoa, ước hẹn cùng nhau.
Bỗng dưng em lại
Bỏ quên hoa, quên hết ngày bên nhau.
Em vội ra đi, rời mái trường.
Tình tôi theo năm tháng vẹn nguyên,
Tôi chờ tin em... ớ ơ hờ...


Và khi biết tin em rồi
Nỗi trống vắng cháy trong lòng tôi.
Tiếng chuông giáo đường
Đổ ngân nga, xe hoa dừng lại.
Em là cô dâu, em nâng những bông hồng;
Sánh vai, em bước theo chồng;
Mình tôi cô đơn... ớ ơ hờ...


Ngày nào năm xưa, hai đứa chung trường,
Hái những bông hoa, ước hẹn cùng nhau.
Bỗng dưng em lại
Bỏ quên hoa, quên hết ngày bên nhau... ớ ơ hờ...

Lập Trình Viên II - Thành Phố Trong Sông (An-bom nhạc)

0 ý kiến, và ý kiến từ facebook

THÀNH PHỐ TRONG SÔNG
(Lập Trình viên II - trích đoạn)

- Nói thiệt, nếu là người khác... em hổng tin đâu. - Nhìn xuống tôi, mắt vuông góc với mắt tôi, cô cười; môi cô đậm đà, hàm răng trắng đẹp khểnh một chiếc bên phải duyên dáng: nụ cười rộng rãi mà tôi đã bắt đầu quen, và rất là thích, dù là nhìn "vuông góc" thế này nó có một vẻ lạ lẫm ít nhiều.
Mưa vẫn đập vào khung kính cửa sổ, lúc lúc: ngoài ấy - trên đầu tôi - đã mưa dầm dề suốt từ lúc tôi tới thành phố này. Hơi ngoảnh đầu qua trái - cọ nhẹ má bên ấy vào vải quần bò của cô một cái, - cười theo kiểu hơi miễn cưỡng, tôi kể:
- Hồi ấy anh đang học ngoại ngữ dự bị để đi tây, chơi với mấy bạn gái tin học bách khoa, tương đối thân, nên là cô bạn gái từ phổ thông của anh... ừ, - "đọc" môi cô, tôi cười, gật gật, - yêu học trò ấy... cô ấy... đại để... đã có một bối cảnh tương đối xích mích... anh bịa cái bài này, cố tình đặt mình vào vai nạn nhân... - Không hình dung những lọn tóc xoăn "quấn đũa" xôm xốp của mình sẽ làm tôi sặc, cô cười chưa thành tiếng nhưng người khẽ rung...
- Mãi sau, anh mới biết các bạn ở trong em rất thích cái bài ấy. - Tôi với tay theo tóc cô. - Còn những cái chuyện tác giả... hi hi... em kể anh mới biết. - Người tôi cũng rung lên. - Em bảo cái gì mà tự vẫn...
- Gieo mình từ tầng bốn ký túc xá Đại học Bách Khoa... - Cô cầm tay tôi đang với lên nghịch tóc cô, đặt nhẹ môi lên lưng mấy ngón tay ấy, rồi chợt cắn nhẹ vào giữa đốt đầu tiên ngón tay giữa. - À, cũng có một phiên bản là sau quãng thời gian... đau khổ đó, y bỏ đi du học rồi định cư ở nước ngoài... Không, - cô vội lắc đầu, - không phải em vừa bịa.
Hình như ý nghĩ của cô đang hơi giống tôi...
- Biết "nhạc và lời", đã cụt hứng chưa? - Tôi vội hỏi, chủ yếu muốn nghĩ ngay qua chuyện khác.
Nhìn tôi chăm chú, cười bằng mắt, cô khẽ lắc đầu... tôi chợt có một ý nghĩ nghiêm túc:
- Này... Cái bài ấy, đại để anh lấy từ một bài của Hàn xẻng, nhái thêm một ít từ một cái bài tiếng Pháp. Vòng gam bốn cái lặp lại, có chỗ anh cũng thấy lời bị ép... căn bản cũng chẳng nghiêm túc lắm, mới cả anh lúc ấy... - tôi cười ngượng nghịu, cái này cô giỏi, - nhạc lý anh quanh quanh ba cái hợp âm đai-ơ-tô-ních, với mông lung một mớ xì-lô kiểu Trịnh Công Sơn... Em... vẫn định hát thật chứ?

Chim Cát

2 ý kiến, và ý kiến từ facebook

CHIM CÁT

(Theo một câu chuyện thật)






Ban ngày em sẽ gặp anh như trước.

Em sẽ tìm thấy anh đang đợi ở bãi biển,

Đang xây những lâu đài trên cát ướt,

Trong một thế giới mà không ai hiểu cả,

Vào buổi sáng.

Đấy là buổi sáng trong cuộc đời anh...


— Lời bài hát của ban nhạc Bee Gees






"Cho tôi một chỗ để đứng, và tôi sẽ xê dịch Trái Đất" — Ác-xi-mét


Chứ không phải là "Hãy cho tôi một điểm tựa, tôi sẽ nâng bổng cả trái đất!" — như ai đó đã từng vừa dịch vừa xuyên tạc theo ý mình, vừa thậm chí còn đem in được vào sách, thậm chí — nếu tôi nhớ không nhầm — còn là sách giáo khoa.


Chuồn chuồn Ngô

1 ý kiến, và ý kiến từ facebook

CHUỒN CHUỒN NGÔ

(Dựa theo một chuyện có thật)






Chuồn chuồn bay thấp thì mưa,

Bay cao thì nắng, bay vừa thì râm.


"Nước ta có khí hậu nhiệt đới gió mùa, nắng lắm, mưa nhiều và có gió mùa thổi..." — Những câu như thế, đến bây giờ tôi vẫn nhớ gần như in, — hồi phổ thông chúng tôi được dạy học gạo. Ở một nước như nước ta, một nước có độ ẩm không khí rất cao, thì một ngày nắng chang chang mà lại không nóng nực như ngày hôm nay không thể nói không phải là một thứ xa xỉ. Trời thật xanh, thật cao, và thật trong veo veo. Mây thật ít, thật trắng, và thật mỏng manh. Nếu như không có gió mát thổi đều đều và nhè nhẹ, thì hoàn toàn có thể tưởng là mình đang sống ở trong chân không.


Tất nhiên, nếu trời đẹp thế, nhẹ như thế mà vẫn phải phơi nắng để đi làm, vẫn bị chen chúc, vẫn bị nhin-gia thập diện mai phục, vẫn bị tắc đường, vẫn bị xếp chửi, vẫn ngấm ngầm chửi xếp, rồi hết giờ làm vẫn lại bị chen chúc, vẫn lại bị tắc đường tiếp, — thì đời đương nhiên vẫn tiếp tục nhục như thường. Người mà tự nhục thì trời cũng chả giúp được.


Nhưng nếu trời đẹp như thế mà lại không phải đi làm, lại được nằm trong bóng râm mát mẻ và có nhiều gió thổi qua trên bãi cỏ dưới một bụi cây to, quờ tay sang phải thì có thể vặt cọng lá cho vào mồm lơ đãng nhai nhai, quờ tay sang trái và nhoai về phía trước một tí thì có thể hái được những bông hoa vàng vàng có mật ở cuống và có thể mút được, ngọt lừ; chưa hết, ở trước mặt là một ao nước nông, rộng, sạch, trong, lấp lánh, gợn gợn, liu diu; bên bờ kia ao là bãi cỏ rộng xanh mát rượi trải dài rộng đến tít những rặng cây chỉ thấy mờ mờ ở đằng xa đối với một người mắt cận mà không cần đeo kính; vẫn chưa hết, mình nằm ườn ra, lười nhác ở đó, và đọc một cuốn truyện mà đã rình mua từ lâu và vừa mới mua được: "Truyện ngắn đặc sắc. — O. Henry"; và ở ngay bên cạnh mình, nghe rõ cả tiếng thở nhè nhẹ, — thỉnh thoảng chuyển thành phì phò, những lúc chăm chú quá, — còn có một người khác cũng đang nằm, chân vắt chữ ngũ, và đang mê say đọc "Truyện cổ Gờ-rim" — một quyển được in xanh đỏ rất đẹp, không khác gì sách Liên Xô; và cái người ấy, bé nhỏ và vô cùng dễ thương, mình lại vô cùng mến yêu... — Tôi nghĩ cuộc sống như thế ổn.


I-u-li-a

1 ý kiến, và ý kiến từ facebook






I-U-LI-A






Buổi sáng tôi đang ở trường thì cô gọi điện, và chuyện lạ lùng là tôi nhận ra cô ngay. Cô bảo tôi đón cô ở Trường Đại học Tổng hợp, và chuyện lạ lùng là tôi bảo “Đa” — “Ừ”, tiếng Nga — ngay.


Và có lẽ chuyện lạ lùng nhất là tôi không hề thấy có gì là lạ lùng cả.


Đang là cuối Tháng Chín, mùa hè muộn.


Mùa này ở đây, cũng giống như mùa thu ở Hà Nội, là loại mùa có vấn đề. Và người ở đây, cũng giống như người ở Hà Nội, đều có xu hướng là thích loại vấn đề đó.


Mùa này, có một phần nào đó ở bên trong mỗi người, nhưng hình như không có ai biết là phần nào, không ai có một hình dung nào tương đối cụ thể cả, chỉ biết là vào mùa khác, — đa phần các mùa, — hình như phần này nó nhỏ, có khi nhỏ đến mức người ta không hề cảm thấy có nó ở đấy, còn vào mùa như mùa này, thì nó to ra, có khi to đến mức người ta cảm thấy là mình ở bên trong nó, và nó rất nhạy cảm với trời đất, nắng gió, cây cỏ, vạn vật, và những người khác ở chung quanh, nó làm người ta buồn, làm người ta có cảm giác man mác, hoài niệm, hoài vọng, nó làm người ta bâng khuâng... và tất cả những trạng thái đó, nói chung đều khó ai có thể xác định cho rõ được nguyên do tại sao chúng lại như thế, và mặc dù đa phần chúng đều có xu hướng hơi buồn buồn, — buồn nhiều hơn vui, — nhưng vì sao đó chúng đều mang lại cho người ta một cảm giác dễ chịu, dễ chịu một cách sâu xa.


Tiếng vĩ

7 ý kiến, và ý kiến từ facebook

Sáng chớm lạnh trong lòng Hà nội
Những phố dài xao xác hơi may.


Đúng đang là mùa thu, nhưng ngoài trời đã tối, phố đã lên đèn, và mùa thu dạo này có vẻ như càng ngày càng nóng lên. Chiếc quán rộng có những cửa sổ to mở bị hơi chếch một ít qua bên phải so với hướng nhìn thẳng ra một quảng trường mênh mông, mênh mông theo nghĩa lợi thế cạnh tranh, vì thành phố chật chội. Mặc dù bị hơi chếch, nhưng phố ở đây cũng khá to, cho nên chung cuộc thì ngồi đây vẫn thấy mênh mông, theo nghĩa trên.

Quán đang khá đông nhưng trông không có cảm giác đông, không phải vì giỏi thiết kế hay giỏi bố trí chỗ ngồi, mà vì nhiều người ở trong này trông na ná như nhau: cùng một loại tương đối phổ biến bây giờ.

Con trai theo mẫu phổ biến này hay mặc âu phục, như mùa này thì là quần âu sẫm hoặc hơi sẫm, áo sơ mi sáng hoặc hơi sáng, xơ vin; nhưng vì đa phần con trai ở khu vực địa lý này đều có vóc người không mấy to cao, và bây giờ nói chung họ đều hơi đẫy đà và đều có mỡ thừa, ít nhiều phúng phính, cho nên âu phục, dù nhìn thế nào, cũng không mang lại một cảm giác Âu cho lắm. Họ bây giờ hay cắt tóc rất ngắn, nên dù cắt cẩn thận nhưng trông vẫn lởm chởm, hở rõ chân tóc với thịt đầu, và vì có mỡ thừa, cho nên nếu nhìn từ phía sau, gáy và phần da đầu ở gần đấy thường hay đùn lên rõ nét những nếp da thịt nhăn nheo. Rất nhiều người đeo kính trắng. Bây giờ nói chung ai cũng cận, cận từ khoảng hai rưỡi trở lên thì nên đeo kính, đấy là chuyện toàn cầu và bình thường. Chỉ có điều nếu thân thể đẫy đà và có mỡ thừa, gáy đùn lên, và tóc ngắn quá khiến đầu trông càng múp, thì dù mắt có thế nào ở bên trong kính thì cũng vẫn dễ gây cảm giác là “mắt một mí”, và dù có cận nhẹ thì cũng vẫn dễ gây cảm giác “cận lòi”.

Cu Nhớn, Cu Nhỏ

8 ý kiến, và ý kiến từ facebook

- Kệ em, em lái lấy! Em thích lái số sàn! - Giọng Nhật Linh lảnh lót. - Đim-ma cứ ngồi im đấy, khỏi chỉ đạo!

Cô cho xe chạy rất nhanh, còn chồng cô là Đào Phò và anh bạn suốt từ thuở thiếu thời của cô là Đim-ma thì vừa ngồi vừa phải để mắt. Chiếc BMW vun vút lao đi.

- Anh đã bảo đừng để nó uống, - Đào Phò làu bàu với Đim-ma. - Giờ thế đấy, chú đã thấy chưa?

Theo bề dày kinh nghiệm của mình, chàng quá hiểu, loại gái như vợ chàng - Nhật Linh, ngay sau những phút tưng bừng hơi men sẽ là những tràng cười giòn giã, vô nghĩa, rũ rượi, ngoài định lượng âm thanh ra hoàn toàn không mang bất kỳ nội dung gì; rồi cười xong, thể nào cũng khóc. “Không khéo còn phải tìm cách dã rượu cho nó!” - chàng nghĩ với một cảm giác khó chịu.

- Tam, tà ram tam… tam tàm!. - Nhật Linh giòn giã, một đoạn nhạc ở trong “Need for speed”. Cô nàng có vẻ thật sự thích thú lắm.

Mấy tháng vừa rồi, kể từ hôm cưới, tâm tư Nhật Linh vẫn bị ám ảnh là cô lấy Đào Phò không phải vì tình yêu, mà vì tiền, hoặc theo như “dư luận” - vì những người khác không tin chuyện “vì tiền”, vì bố cô cũng rất giàu - thì là vì một phút thất thường của phụ nữ; nhưng hôm nay, lúc ngồi và được bao bọc bởi cảm giác ấm áp và dễ chịu ở nhà hàng, rốt cuộc cô thật sự đã tin là mình yêu chồng say đắm. Dù sắp bước sang ba sọi, nhưng phong độ của chồng cô quả vẫn không hổ là một nam tử hán đẹp trai thông minh anh tuấn nhàn nhã chắp tay sau đít, trí tuệ, hào hoa, duyên dáng, quý phái, lúc hứng chí còn đuổi các nhạc công “làng xã” xuống, ngồi vào dương cầm mà chơi Xô-panh chính thống để tặng vợ. Nếu nói thành thực, thì sức sống, sự trẻ trung trong con người chàng còn hơn rất nhiều so với chính cô, dù cô kém chàng cả chục tuổi.

“Ôi Đào Phò thân yêu!” - Cô nghĩ, thấy lòng mình xốn xang. - “Anh tuyệt vời biết bao.” Cũng đúng vào lúc Xô-panh, cô cảm thấy rõ là những mối tình cũ với những anh chàng trai trẻ sàn sàn đã trở thành một cái gì đó nhạt nhẽo, xa lạ, lạ đến mức không thể hình dung được là làm sao những cái đấy lại đã từng có mối liên hệ gì đó với bản thân mình. Với Đim-ma, người bạn từ thuở ấu thơ - Đim-mớt-trờ-ka của cô - mà mới hôm qua thôi cô còn yêu say đắm, bây giờ chỉ còn lại một cảm giác hoàn toàn dửng dưng. Suốt tối, anh ta trông như một kẻ ngái ngủ, nhạt nhẽo, uể oải, một sự tồn tại nào đó tuyệt đối nhỏ nhoi; nét mặt nhàn nhạt, đôi mắt nhìn xuống, để tránh không phải trả tiền, những lúc hóa đơn được mang ra, cô đều đã quen và coi như chuyện bình thường trong quan hệ rất thân của họ, thì hôm nay cô bỗng thấy tởm, thậm chí thiếu chút nữa, cô đã mắng vào mặt anh ta: “Không xin được tiền của bố, sao không ở nhà?!”

Vua Hùng: "Khỏi cần Giỗ nữa!"

0 ý kiến, và ý kiến từ facebook

5 LÝ DO VUA HÙNG THIẾT THA ĐỀ NGHỊ 
TỪ NĂM SAU KHỎI CẦN LÀM GIỖ

1. Hàng ngàn năm sau khi Vua mất, gần 100 triệu con dân của Người, phần đông vẫn không học được những điều đơn giản nhất mà cả thế giới (trừ trung quốc) đều biết: phải xếp hàng, phải tự giác giữ trật tự ở chỗ đông người, không chen lấn xô đẩy gây hỗn loạn, biết giữ văn minh khi đi du lịch, thăm quan. Khổ bà già, tội trẻ con, thương người có bệnh. Từ trên đỉnh non cao, nhìn đàn con có lớn mà không có khôn, Vua thấy mà buồn không tả xiết!


2. Mỗi lần Giỗ Vua, Vua lại thấy đau lòng trước thói hình thức, lãng phí kệch cỡm đến vô lý của đám cháu con. Thời của Vua, dù cho bánh chưng là đất, bánh dày là trời thì cũng chỉ nhỏ nhỏ xinh xinh như một nét văn hoá tươi đẹp; chứ không phải bánh chưng tấn rưỡi, bánh dày tạ hai như bây giờ. Ở miền cao, trẻ con còn mơ được ăn cơm có thịt, ở miền Tây, sắp khô hạn cả rồi, đất nước còn nghèo khó, nợ công mỗi lúc một dày, Vua lòng dạ nào mà ăn cho được. Và hơn cả, Vua đâu dám ăn vì ai dám chắc thịt nhân bánh không có chất tạo nạc, gạo nếp kia không phải hạt nhựa Tàu, ăn vào có khi Vua băng hà lần nữa. Vua thấy mà đắng lòng!

3. Mỗi lần giỗ, Vua mệt mỏi vì những lời khấn nguyện xàm xí của cháu con. Kẻ cầu cho con được trúng mánh lên đời xe, đứa thì mong cho con được thăng quan tiến chức, ti tiện hơn thì cầu cho con năm nay xà xẻo được nhiều... Vua nghe xong chỉ muốn đuổi tất cả lũ về, tìm ngay lại chuyện Mai An Tiêm mà đọc. Không có quả ngọt nào chỉ cần cầu khấn mà có. Thế kỉ nào rồi mà còn mơ làm ít ăn nhiều. Phải là nước mắt, mồ hôi gian khó, trí tuệ cần cù mới mong có hoa thơm trái ngọt. Vua thấy mà thêm sầu!

4. Vua buồn khi cháu con chỉ mượn cớ giỗ Vua để thêm ngày nghỉ, bày trò nhậu nhẹt tối ngày, say xỉn hò hét như thể nơi rừng xanh núi đỏ. Để rồi mỗi lần giỗ vua xong là năm sau lại thành giỗ của vài ngàn đứa chết vì tai nạn giao thông rồi đánh nhau ẩu đả. Thương cha Lạc mẹ Rồng thì cố gắng làm lụng chăm chỉ, đừng hò nhau đổ về Phú Thọ nữa, núi Nghĩa Lĩnh đã chật chội lắm rồi. Vua ngẫm mà thấy ứa nước mắt.

5. Giỗ Vua nhưng ngày càng ít cháu con biết về lịch sử. Quang Trung giờ chúng nó còn cho thành bạn chiến đấu của Nguyễn Huệ thì nói gì đến vua ở cách đó cả ngàn năm. Lịch sử cách đây vài chục năm đã bị xói mòn nghiêm trọng, Gạc Ma không ai nhắc tới, Vị Xuyên ngày càng nhiều người quên... thì nói gì đến 18 đời họ nhà Hùng của Vua tên dài dòng khó nhớ. Vua nghĩ tới mà giận khôn cùng!

Tổng tập Chuyện cười "Phi Long và đồng đội"

0 ý kiến, và ý kiến từ facebook

A-đam và E-va đang nô đùa trong vườn địa đàng, thì Chúa Trời gọi:
— Lũ trẻ của ta, ta có hai món quà cho các con, nhưng các con phải tự quyết định ai sẽ nhận quà nào... Món quà đầu tiên: đái đứng...
A-đam lập tức hét ầm lên, nhảy nhót, thậm chí cộc cả đầu vào thân cây, quả quyết là mình vô cùng khát khao, thậm chí cả cuộc đời đã luôn ước mơ được đái đứng. E-va thấy ước vọng quá thế, bèn nhường bạn.
Thế là A-đam chạy lung tung khắp vườn, vui mừng, hoan hỉ, nhảy nhót, la hét, và... tè lên tất cả mọi thứ! Lên cây, lên những bông hoa, lên từng con sâu, và đơn giản là lên mặt đất.
E-va vẫn ngoan ngoãn đứng bên cạnh Chúa Trời... Và họ cùng im lặng nhìn cảnh tượng điên rồ kia... Rồi E-va nhỏ nhẻ:
— Cha của con, vậy còn món quà thứ hai thì là?..
— Não, E-va... Não..!
— Cảm ơn ch...
— Nhưng... ta buộc phải cho nốt A-đam bộ não, nếu không nó sẽ bôi bẩn tất cả mọi thứ ở đây.

o0o

Một nhà thôi miên nổi tiếng biểu diễn tại một trung tâm an dưỡng dành cho người cao tuổi. Ông tuyên bố:
— Hôm nay tôi sẽ đưa các vị vào một trạng thái xuất thần; tôi sẽ thôi miên tất tần tật, mọi người, bất cứ ai đang có mặt ở trong đại sảnh này.
Mọi người đều bị kích động và hồi hộp. Nhà thôi miên rút từ trong túi áo ra một chiếc đồng hồ bỏ túi cổ, lấp lánh tuyệt đẹp.
— Bây giờ, tôi muốn mọi người đều chăm chú nhìn vào chiếc đồng hồ cổ này. Đây là chiếc đồng hồ vô cùng đặc biệt. Nó đã ở trong gia đình tôi suốt sáu thế hệ.
Ông nhẹ nhàng đung đưa chiếc đồng hồ từ trước ra sau, từ sau ra trước... và cất giọng du dương:
— Dõi theo chiếc đồng hồ, dõi theo chiếc đồng hồ...
Đám đông dường như đã bắt đầu bị thôi miên và cũng đang bắt đầu lắc lư về phía trước, về phía sau... giống như chiếc đồng hồ, theo ánh sáng lập lòe phản chiếu từ bề mặt bóng loáng của nó. Hàng trăm cặp mắt đang dõi theo chiếc đồng hồ đung đưa... bất ngờ, nó trượt ra khỏi những ngón tay của nhà thôi miên và rơi xuống sàn, vỡ tan tành.

Vì sao tôi hút thuốc (bản dịch mới)

0 ý kiến, và ý kiến từ facebook

VÌ SAO TÔI HÚT THUỐC
(An-tốp S.)

Có lẽ nào một người mà biết kính trọng bản thân mình lại sẽ đi hỏi xin tiền của những người qua lại? Không bao giờ. Ngay cả nếu như không có năm kô-pếch để đi tàu điện.
Khi một người có gánh nặng trong lòng, liệu anh ta có nói về nỗi bất hạnh của mình với một người ngoài cuộc hay không? Không, sẽ không nói.
Thế có ai trong chúng ta, những người hút thuốc, lại chưa từng hỏi xin thuốc của những người hoàn toàn không quen biết?
Diêm à? Người ta hỏi xin ở khắp mọi nơi bằng tất cả các thứ tiếng: "Xin lỗi anh, anh có diêm không ạ?.." Và một người sẽ tìm được bao diêm, đánh diêm. Anh ta đưa hai tay cầm que diêm đang cháy lại gần gương mặt một người không quen biết. Trong một khoảnh khắc nào đó bàn tay họ chạm vào nhau, gìn giữ ngọn lửa nhỏ.
Rồi cả người này cũng sẽ được hỏi xin lửa châm thuốc, và anh ta chìa ra điếu thuốc đang cháy.
Và một lần nữa trong một giây bàn tay của những người không quen biết lại gặp nhau.
Sẽ tiếp tục như vậy, khi mà tất cả những người mà hút thuốc còn chưa châm xong thuốc. Và những sợi dây xích nhỏ làm bằng những ngọn lửa bé tí xíu cứ nối tiếp nhau trên khắp trái đất. Bởi vì người ta hút thuốc ở Châu Âu và Châu Á, Châu Phi và Châu Úc, Nam và Bắc Châu Mỹ.
Mà khi bàn tay mọi người còn đụng vào nhau, gìn giữ ngọn lửa nhỏ, — sẽ chẳng có điều gì tồi tệ xảy ra trên trái đất cả.
Chỉ vì vậy mà tôi không bỏ hút thuốc. Nhỡ có ai đó sẽ hỏi: "Anh có lửa không?.." thì sao.

Chiếc lá cuối cùng (bản dịch mới)

6 ý kiến, và ý kiến từ facebook






CHIẾC LÁ CUỐI CÙNG

(O. Henry)

Người dịch: me() và Nhật Linh






Trong một quận nhỏ ở phía tây Quảng trường Oa-sinh-tơn những con phố đã chạy như bị điên và làm gãy chính mình thành những mảnh nhỏ được gọi là "các địa hạt". "Các địa hạt " này làm thành những góc và những đường cong kỳ quặc. Một con phố cắt qua chính nó một hoặc hai lần. Một nghệ sĩ một lần đã khám phá ra một triển vọng quý giá trên con phố này. Giả sử có một người thu tiền với một hóa đơn cho các loại màu vẽ, giấy và vải vẽ, sẽ, trong sự vượt qua lộ trình này, bất ngờ gặp chính mình đang quay trở lại, mà không có một xu đã được trả để thanh toán!


Cho nên, dân làm nghệ thuật chẳng mấy chốc đã tới Xóm Gờ-ruyn-uýt cổ kính và hơi lạ lùng, lảng vảng, săn tìm những cửa sổ phương bắc và những đầu hồi thế kỷ thứ mười tám và những gác mái Hà-lan và những khoản tiền thuê nhà thấp. Rồi họ đem vào vài chiếc ca thiếc và một hay hai cái nồi điện từ Đại lộ số Sáu, và trở thành một "làng nghề".


Trên đỉnh của một ngôi nhà gạch ba tầng béo lùn, Su và Gion-xi đã có stu-đi-ô của họ. "Gion-xi" là tên thân mật cho Gioi-en-na. Một người từ Mên; người kia từ Ca-li-pho-ni-a. Họ đã gặp gỡ tại một bàn ăn tập thể ở một hàng ăn "Của nhà Đen-mô-ni-cô" trên Phố số Tám, và thấy những sở thích của họ về nghệ thuật, món xà lách rau diếp xoăn và những ống tay áo sơ mi phồng rất là tương đắc đến nỗi stu-đi-ô chung đã từ đó mà ra.



Mồ chim nhạn

10 ý kiến, và ý kiến từ facebook

MỒ CHIM NHẠN
(dao_hoa_daochu dịch)

Thế gian hỡi chữ tình khó biết,
Hứa một lời, sống chết không phai.
Trời nam đất bắc sánh vai,
Hẹn khi cánh mỏi về nơi mặn nồng.

Khi hoan lạc thì cùng vui thú,
Lúc biệt ly lại khổ vì xa.
Nam nhi rốt cuộc vẫn là
Bởi vì nhớ nguyệt thương hoa mà sầu.

Lời người nói giờ đâu gió thoảng,
Đã bay xa lên vạn tầng mây,
Thiên Sơn chiều tuyết phủ dày,
Về đâu chiếc bóng lắt lay một mình?

Sông Phần đó lặng yên tịch mịch,
Vẳng trống khua giết địch năm xưa.
Khói loang nhuộm bạc sắc cờ.
Chiêu hồn nước Sở bây giờ kịp không?

Quỷ trong núi khóc ròng, mưa gió.
Trời hờn ghen, cũng đổ châu sa.
Là hư là thực, khách qua?
Bụi hoang một nấm trước là yến oanh.

Sầu muôn thuở tơ dăng ngàn mối
Vẫn còn lưu mãi đợi tao nhân
Rượu đau, câu hát cuồng ngân
Bên mồ chim nhạn sông Phần ngày xưa.
Mô ngư nhi
(Phiên âm Hán Việt)

Vấn thế gian tình thị hà vật
Trực giao sinh tử tương hứa
Thiên nam địa bắc song phi khách
Lão sí kỷ hồi hàn thử

Hoan lạc thú
Ly biệt khổ
Tựu trung cánh hữu si nhi nữ


Quân ưng hữu ngữ
Diểu vạn lý tằng vân
Thiên sơn mộ tuyết
Chích ảnh hướng thùy khứ.

Hoành Phần lộ
Tịch mịch đương niên tiêu cổ
Hoang yên y cựu bình Sở
Chiêu hồn Sở ta hà ta cập

Sơn quỷ ám đề phong vũ
Thiên dã đố
Vị tín dữ
Oanh nhi yến tử câu hoàng thổ

Thiên sầu vạn cổ
Vi lưu đãi tao nhân
Cuồng ca thống ẩm
Lai phóng nhạn khâu xứ.
Bản dịch cũ
(dao_hoa_daochu dịch)[*]

Thế gian hỡi chữ tình khó biết,
Hứa một lời, sống chết không phai.
Trời nam đất bắc chia hai,
Chân mây cánh mỏi lại hoài những xưa.

Khi hoan lạc cùng đùa vui thú,
Lúc biệt ly lại khổ vì xa.
Nam nhi rốt cuộc cũng
Vì chưng tiếc nguyệt thương hoa mà sầu.

Lời người nói giờ đâu gió thoảng,
Đã bay xa lên vạn tầng mây,
Tháng năm núi tuyết phủ dày,
Về đâu chiếc bóng lắt lay dặm trường?

Sông Phần đó u buồn tịch mịch,
Vẳng trống khua giết địch năm xưa.
Khói loang nhuộm bạc sắc cờ.
Chiêu hồn nước Sở bây giờ kịp không?

Quỷ trong núi khóc ròng, mưa gió.
Trời hờn ghen, cũng đổ châu sa.
Là hư là thực, khách qua?
Bụi hoang một nấm trước là yến oanh.

Sầu muôn thuở tơ dăng ngàn mối
Vẫn còn lưu mãi đợi tao nhân
Rượu đau, câu hát cuồng ngân
Bên mồ chim nhạn sông Phần ngày xưa.

[*] Bản này bị anh Lãn chê: "Có chỗ hiểu sai, và vẫn còn 'văn thắng chất'."

Đôi bờ

2 ý kiến, và ý kiến từ facebook

Два берега

Ночь была с ливнями,
И трава в росе.
Про меня "счастливая"
Говорили все.
И сама я верила,
Сердцу вопреки:
Мы с тобой два берега
У одной реки.

Утки все парами,
Как с волной волна,
Все девчата с парнями,
Только я одна.
Я ждала и верила,
Сердцу вопреки:
Мы с тобой два берега
У одной реки.

Ночь была, был рассвет,
Словно тень крыла.
У меня другого нет,
Я тебя ждала.
Всё ждала и верила,
Сердцу вопреки:
Мы с тобой два берега
У одной реки.


ĐÔI BỜ
(dao_hoa_daochu dịch)

Đêm đã trôi dưới làn mưa như trút

Những ngọn cỏ mềm sũng ướt trong đêm
Tất cả mọi người đều nói rằng em
"Cô gái ấy là một người hạnh phúc!"
Và em cũng tin đấy là sự thực
Mặc trái tim chốc chốc lại thì thầm:
"Hai người - đôi bờ của một dòng sông."

Những chú vịt từng đôi lội chơi với sóng
Sóng cũng tung bọt rắc... cùng nhau
Những cô gái những chàng trai, chụm đầu
Chỉ riêng em là một mình đơn lẻ
Em vẫn tin, vẫn đợi chờ như thế
Mặc trái tim luôn khe khẽ thì thầm:
"Hai người - đôi bờ của một dòng sông."

Đêm đã qua và bình minh trải rộng
Nhưng dường như vẫn tối sẫm đâu đây
Một mình em, một nỗi nhớ dâng đầy
Em chẳng có ai, chỉ một mình đơn lẻ
Em vẫn tin, vẫn đợi chờ như thế
Mặc trái tim luôn khe khẽ thì thầm:
"Hai người - đôi bờ của một dòng sông."

LẬP TRÌNH VIÊN (Cả bộ đầy đủ)

1 ý kiến, và ý kiến từ facebook






Hai người đi chếch chếch về phía trái, qua con đường nhỏ, theo vài lối đi nhỏ bằng bê tông lúc lúc lại đổi hướng trong khu ký túc xá sinh viên xen lẫn với nhà dân; ra đến mặt đường nhựa phố lớn, qua đường, rẽ trái trên vỉa hè, gặp phố khác cắt ngang, rẽ phải, cô níu tay anh, chỉ chỉ sang bên kia đường; qua bên ấy, bước lên mấy bậc thang, vào khu thể thao, đi đến gần mép sân bãi, rẽ phải; trên đầu có nhiều lá cây nên nhập nhoạng hơn.


— Phi Long, hay là em cứ về với anh?


— Bây giờ em về, có quá nhiều thứ phải thích nghi, sẽ phải có thời gian, mà mình thì vội, anh muốn cố nốt những cái này cho bé Phương, gắng gói gọn được trong một năm. Cả... ngay cả anh, bây giờ cũng phải thích nghi "lại".


— Ừ, nói chuyện này mãi rồi, cơ mà... — Cô khẽ níu cánh tay, hơi ngả vào vai anh.


— ...


— Phi Long, anh nhớ phải...


— Yên tâm, anh sẽ làm đúng như thế. — Anh cười khẽ. — A-nhi-a, mình không còn là sinh viên nữa, về em, lần này, anh chỉ nhớ em nhiều thôi, chứ thực sự thì yên tâm. Đến anh, thế quái nào mà... Ôi, tôi mới thật là ngu ngơ dại khờ mong manh yếu đuối làm sao...


— Không phải thế, nhưng anh...


— A-nhi-a, — anh dừng bước, xoay lại, nhìn thẳng vào mắt cô, — anh hứa rồi mà.


— Vâng.